Tiếc thương người Thầy tuyệt vời
(NVVX) Những bài viết về Thầy giáo Phạm Phú Quý đã tạo nhiều xúc động cho người đọc về tấm gương sáng hết lòng vì học sinh, ấn tượng với chúng tôi đó là câu nói của Thầy “Không có vấn đề gì. Con nít phải được đến trường, bất kể quốc tịch nào” khi nhận học sinh nước ngoài vào học ở trường mình trong khi các trường khác không nhận.
1.
Không phải chính khách cũng không phải người nổi tiếng, nhưng đám tang thầy Phạm Phú Quý, hiệu trưởng Trường tiểu học Cách Mạng Tháng Tám (Q.Tân Bình, TP.HCM), đã khiến nhiều bà con, phụ huynh học sinh lẫn học sinh xúc động theo mỗi vòng lăn chuyến xe đưa thầy về cõi vĩnh hằng.
Rất đông giáo viên, cán bộ ngành giáo dục, học sinh và cả phụ huynh đến đưa tiễn người thầy “Hiền lắm, tốt lắm. Tất cả những gì tốt đẹp nhất thầy đều dành cho học sinh” (câu nói mà chúng tôi nghe được nhiều nhất từ những người dự đám tang).
“Buổi trưa 13-1, khi nhà trường thông báo thầy mất và gõ ba hồi trống tưởng nhớ, cả trường từ giáo viên đến học sinh, phụ huynh đều khóc. Ai ngờ người tốt như thầy lại mất sớm thế. Thầy mới 49 tuổi thôi mà. Cách đây mấy hôm thầy vẫn còn xoa đầu con trai tôi và nói: ốm quá, phải ăn nhiều vô” - bà Lệ Hằng, phụ huynh lớp 2/4, nghẹn ngào.
“Bữa đó thằng cu Nguyên nhà tôi khóc, lau nước mắt hết cả bịch khăn giấy. Rồi cứ nhất định đòi đưa tiễn thầy xuống tận Củ Chi” - bà Hằng kể thêm.
14g30 ngày 15-1, khi chiếc xe tang từ từ đỗ trước cổng Trường Cách Mạng Tháng Tám, hơn 300 phụ huynh, học sinh nhào ra đường, vỡ òa.
“Bây giờ nhiều trường rất ngại nhận học sinh ở các mái ấm, chứ thầy Quý thì nhận hết. Gia đình thầy phải đi ở nhà thuê nhưng thầy vẫn thường bỏ tiền túi mua sách vở tặng học sinh nghèo. Có bữa thầy phải ăn mì gói nhưng năm nào cũng dạy kèm môn toán cho học sinh lớp 5 trước khi kiểm tra học kỳ 2. Thầy dạy mà không lấy tiền của học sinh. Hội cha mẹ học sinh gửi thù lao thầy cũng không nhận. Sau giờ làm việc, thầy phải dạy thêm môn toán cho học sinh THCS đến 23g để có thêm tiền giúp đỡ gia đình” - ông Lê Hùng, trưởng ban đại diện cha mẹ học sinh Trường Cách Mạng Tháng Tám, kể.
“Thầy khó khăn thế mà khi biết một giáo viên bị mất xe thầy đã gửi ít tiền giúp đỡ. Thầy ơi, thầy tốt thế sao thầy lại ra đi...” - một giáo viên Trường Cách Mạng Tháng Tám nói trong tiếng nấc, cô xúc động đến mức không nói được tên mình...
Trước giờ động quan, mọi người đặc biệt chú ý đến một cậu bé người nước ngoài tên John, đi cùng bố mẹ đến thắp nhang cho thầy, nhưng thắp nhang xong cậu cứ nấn ná ở lại, không chịu bước ra ngoài. Được mẹ cho phép, cậu chạy đến ôm lấy quan tài thầy giáo.
Chị Princess Kennedy, mẹ bé John, vừa kể vừa ứa nước mắt: “Mình là người Mỹ gốc Việt, sau nhiều năm sống ở Mỹ, đến khi về Việt Nam thì John đã đến tuổi vào lớp 1. Muốn con mình phải được học tiếng mẹ đẻ nhưng gõ cửa trường công lập nào cũng từ chối với lý do John không biết tiếng Việt. Đến khi gặp thầy Quý, thầy bảo: “Không có vấn đề gì. Con nít phải được đến trường, bất kể quốc tịch nào”.
Anh Edward, chồng tôi, kể những lúc anh đến trường vào giờ ra chơi cũng thấy thầy nói chuyện hoặc chơi đùa rất thân thiện với học sinh. Từ bữa thầy mất, John rất buồn, cứ nhắc mãi mong muốn của mình “con muốn thầy sống lại để mỗi ngày đến trường được thầy ôm hôn”.
|
| John cùng cha mẹ đến viếng Thầy |
Chồng tôi bảo chưa bao giờ anh thấy một người thầy tuyệt vời như vậy, cứ sáng sáng đứng ngoài cổng trường đón và xoa đầu từng học sinh, giờ ra về thì đứng dưới cầu thang nhắc nhở các em không chạy kẻo bị ngã. Có bữa thầy còn đích thân cùng với thầy phụ trách Đội làm lá chắn cho học sinh qua đường an toàn”.
2.
Ngày 18-1, chúng tôi trở lại nhà thầy ở con hẻm đường Tân Hương, Q.Tân Phú, nơi thầy sống cùng mẹ và em gái (thầy chưa lập gia đình). Đã năm ngày sau khi thầy Phạm Phú Quý ra đi, nhưng bà Nguyễn Thị Diên - mẹ thầy Quý, năm nay 74 tuổi - vẫn còn xúc động mạnh khi kể về con mình.
“Tội nghiệp thằng Quý quá! Đó giờ tôi cứ mắng oan nó. Thấy con ngày nào cũng 10g-11g đêm mới về đến nhà, chủ nhật cũng đi tôi mắng nó sao con đi đâu mà để ở nhà má trông vậy Quý, sao mày bất hiếu với má, đi chơi gì khuya khoắt mới về... Mắng vậy mà nó chỉ cười không thanh minh thanh nga gì. Bây giờ nó chết đi tôi mới biết hằng ngày sau giờ làm việc ở trường, nó phải đi dạy kèm toán để có thêm thu nhập nuôi má, nuôi em và trả tiền thuê nhà...”.
“Không biết có phải điềm gở không mà đang thuê nhà bên Bàu Cát cách đây hơn một năm, tự dưng anh Quý nói với má: Cả đời con không lo được cho má cái nhà để ở. Thôi thì con sẽ thuê cái nhà đàng hoàng cho má ở. Thế là chuyển về đây, nhà cao cửa rộng hơn...” - chị Kim Trúc, em gái thầy Quý, nghẹn ngào.
Còn bà Diên kể. “Tôi cứ nhắc miết rằng con phải lấy vợ đi. Nó bảo nhiệm vụ chưa xong, cưới vợ về rồi ở đâu. Bữa nó mất, bạn nó đến kể chuyện với tôi rằng nó đã nhịn ăn sáng hơn một năm nay để có đủ tiền trả tiền thuê nhà. Trời ơi, tôi đau ruột quá! Tôi đâu ngờ con tôi lại sống kham khổ, tiện tặn như thế. Nhiều bữa 10g đêm về đến nhà, tôi hỏi con có ăn cơm không, nó trả lời ngay: Dạ, ăn ăn, con đói lắm. Cứ tưởng nó muốn ăn cùng với má cho vui, đâu ngờ... Nó có hiếu lắm. Sắm cho má đầy đủ giường, nệm nhưng bản thân mình thì từ đó tới giờ toàn nằm đất. Trời nóng thì nằm thẳng xuống gạch, trời lạnh chỉ trải mỗi cái mền. Cả đời nó chỉ biết lo cho má, cho em”.
![]() |
| Học sinh đến viếng Thầy |
Chị Trúc bảo rằng đến lúc anh trai chết chị mới hiểu hết anh mình Mặc dù làm hiệu trưởng nhưng ngày lễ, tết ít thấy đồng nghiệp ở trường đến nhà chơi. Chị thắc mắc với anh thì nhận được câu trả lời: “Nghề giáo khổ lắm, không dư dả gì đâu, bắt người ta đến thăm mình tội người ta”.
Đến lúc anh mất mới thấy anh có quá trời người thương. Chị còn kể cách nay mấy năm, có lần một phụ huynh dắt theo hai con đến nhà xin gặp thầy Quý để cảm ơn, rằng ngày xưa gia đình họ khó khăn, đáng lẽ hai đứa con họ phải nghỉ học. Nhưng thầy Quý đã dang tay giúp đỡ, tự bỏ tiền túi đóng học phí cho hai trò. Bây giờ hai học sinh ấy đã được tuyển thẳng vào lớp 10, họ đến để cảm ơn.
“Trời ơi, thầy ở nhà thuê mà ở trường không ai biết. Những ngày lễ, tết anh em trong trường muốn đến nhà thăm, thầy từ chối: Tôi đang ở xa lắm. Mọi người nói muốn đến thăm má thầy thì thầy bảo rằng má tôi về quê. Năm trước, khi tôi đi xác minh lý lịch chuẩn bị kết nạp Đảng cho thầy, lúc đó mới biết địa chỉ nhà thầy. Khi hỏi về việc ở nhà thuê, thầy lại nói là một người bạn cho ở nhờ. Cuộc sống khó khăn nhưng khi đến trường thầy ăn mặc chỉn chu lắm. Thầy chỉn chu trong hết thảy cư xử với cấp dưới, con giáo viên bị bệnh đích thân thầy đi nhờ bác sĩ cứu chữa. Ngày sinh nhật của con tôi, thầy cũng nhớ và tặng hộp bút làm quà...” - cô Nguyễn Thị Dung, hiệu phó Trường tiểu học Cách Mạng Tháng Tám, kể.
Ký ức tốt đẹp về thầy Quý chắc vẫn còn rất nhiều, thầy ra đi trong niềm thương tiếc của nhiều người nhưng tấm gương làm người của thầy chắc chắn sẽ còn khắc ghi trong tim nhiều người.
3.
|
| Bức ảnh này là tấm lòng thành kính viếng THẦY PHẠM PHÚ QUÝ - Ảnh Hoàng Anh Tuấn |
Thầy Phạm Phú Quý sinh ngày 30-10-1962, là hiệu trưởng Trường tiểu học Cách Mạng Tháng Tám (P.12, Q.Tân Bình, TP.HCM). Thầy bị bệnh từ ngày 7-1, vì lo công việc cuối học kỳ 1 nên vẫn cố gắng đến trường.
Đến ngày 11-1 bệnh trở nặng, lúc 22g30 gia đình đưa thầy vào Bệnh viện Phú Thọ. Sáng 12-1 thầy được chuyển viện sang Bệnh viện Bệnh nhiệt đới. Do bệnh diễn biến quá nặng nên dù được tập thể y bác sĩ Bệnh viện Bệnh nhiệt đới hết sức cứu chữa nhưng thầy đã từ trần vào ngày 13-1.
Thầy Quý là một trong mười hiệu trưởng tiêu biểu của TP.HCM năm học 2009-2010 do Sở GD-ĐT TP bình chọn.
------------------------
1, 2. HOÀNG HƯƠNG (Theo Tuổi trẻ online,16/01/2011)
3. HAI SÀI GÒN (Theo bài "Ngọc trong đá" của VOH, 18/01/2011)
Hoàng Anh Tuấn @ 17:30 26/01/2011
Số lượt xem: 554






















